VẾT CẮN TỬ THẦN [Chương 2]

Image

Chương 2 : Tử Lâm ra tay.

“Tôi tên Thi Ngôn, nghĩa là lời hay ý đẹp, anh tên là gì?”

“…”. Anh ta chăm chú nhìn về phía trước, lao đi như một viên đạn.

Cô kề sát vào tai anh hét lên “ANH TÊN GÌ ?”

Cô thấy mặt anh ta đỏ bừng, đến hai tai cũng đỏ, tốc độ bay đã giảm xuống phân nửa, người hơi lảo đảo, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, tiếp tục bay vút đi, cô bất giác cười nhạo “Làm sao lại đỏ mặt? Anh chưa từng tiếp xúc với con gái sao?”

“Im miệng!” Anh ta rít qua kẽ răng, dường như đang phải chịu đựng, kiềm nén rất ghê gớm. Thi Ngôn không khỏi thảng thốt, máu của mình thơm ngon tới mức độ đó sao?!

Cô ngoan ngoãn nghe lời, không dám hó hé nữa.  Nằm mơ cũng không tin nổi, có ngày mình rơi vào tay một con dơi. Thi Ngôn mờ mịt, nghĩ đến tương lai, tuy anh ta nói sẽ đưa mình ra khỏi đây, nhưng mạng sống vẫn nằm trong tay anh ta…Tưởng tượng có một ngày hàm răng kia cắn cổ mình, máu chảy ra ngoài, cơ thể lạnh dần, Thi Ngôn rùng mình. Móng tay bấu chặt vào cổ anh ta.

Anh ta nhíu mày nói : “Đau.”

Anh ta cũng biết đau?

“Em không cần phải làm thế, giết Tử Lâm rồi tôi sẽ thả em đi”

Trước khi biết anh ta là người tộc Dơi, cô có chút tin tưởng anh ta. Nhưng sau khi biết được thân phận người đàn ông này, một nỗi sợ hãi âm thầm nảy nở trong lòng cô. Cô làm sao có thể tin tưởng một người mới gặp, lời nói ra cũng có thể nuốt lại. Lần này anh ta kiềm chế được cơn khát máu, nhưng ai dám chắc lần sau anh ta không đè cô xuống mà ngấu nghiến? Một suy nghĩ xấu xa dâng lên trong đầu, thừa lúc sơ hở, phải giết anh ta trước. Đề phòng vẫn hơn.

Người đàn ông đột ngột giảm tốc độ. Anh ta hạ xuống một cành cây. Cô nghi hoặc hỏi.

“Làm sao vậy?”

Anh ta nói cho cô biết cách giết Tử Lâm. Mỗi yêu quái đều có trái tim. Chỉ cần tiêu diệt trái tim của Tử Lâm thì có thể thoát ra ngoài. Vốn dĩ hôm qua, sau khi vào rừng, anh ta đã bay lòng vòng ngoài bìa rừng cho đến khi gặp cô.

“Trái tim của Tử Lâm không nằm ở ngoài bìa rừng, tôi đoán nó nằm ở trung tâm khu rừng. Tôi đã tính toán đường kính của khu rừng này, đáng lí bay nãy giờ cũng phải đến trung tâm rồi.”

“Ý anh là …” Cô lờ mờ hiểu ra gì đó.

“Cái cây này tôi đã thấy nó ba lần.” Anh ta nheo nheo mắt.

Lúc này cô mới nhìn kĩ, cái cây có lá to và mềm mại. Đây rõ ràng là cùng một loại cây mà cô và anh ta nằm ngủ mấy tiếng đồng hồ trước.

“Nhưng cây loại này có rất nhiều, anh dám chắc là nó không?”

“Không sai đâu. Tôi có thể nghe được. Tiếng sự sống đang chảy bên trong nó, khác hoàn toàn với những cây cùng loại.” Một phần cũng do lúc nãy anh nằm ngủ, âm thanh sự sống của cây này đã bị anh nghe đến nhập tâm.

Cô không khỏi kinh ngạc. Người tộc Dơi đúng là danh bất hư truyền. Thính giác tốt như thế. Nghe được cả những thứ vô hình. “Vậy là nãy giờ chúng ta chỉ đi vòng vòng. Làm sao bây giờ?”

“…” Anh ta im lặng, bay xuống một cái lá gần đó. Tử Lâm đã mạnh lên, nó đã giăng ra ảo giác.

Cô đứng trên cành cây nhìn xuống người đàn ông bên dưới, nói với vẻ đắc ý.

“Dơi đại ca, tất cả là tại anh, lúc nãy ai bảo anh ngủ làm gì, lúc nó yếu anh không đi tìm tâm của nó, bây giờ nó mạnh lên rồi, hối hận chưa?”

“Hừ, em…em gọi tôi là gì? Dơi đại ca?” Anh ta cố ý nhấn nhá ba chữ cuối, khoé miệng nhếch nhếch, Thi Ngôn cảm thấy nụ cười này thật đáng ghét, tỏ vẻ cái gì chứ, rõ ràng mình đang bắt lỗi anh ta.

“Bé con, em thật ngốc.” Anh ta nói xong quay đầu sang một bên cười tủm tỉm.

“Tử Lâm không phải yêu quái thông thường. Khi nó yếu, nó sẽ dồn toàn lực che giấu tâm của mình, lúc đó em càng không thể tìm được.”

“Hừ, nói thì hay lắm, bây giờ anh cũng có tìm được tâm của nó đâu.”

Cô nhún vai, ra vẻ khinh thường, đừng lên mặt với chị đây, con dơi chết tiệt.

Anh ta nhìn lên phía cô, thất thần, một lúc sau quay mặt đi mới nói “Ai nói tôi không tìm được. Chỉ cần phá giải ảo giác của Tử Lâm, nhân lúc nó tập trung sức mạnh sắp bày ra ảo giác mới, tôi sẽ nghe được tiếng tim đập của nó.” Tử Lâm là một yêu quái mạnh, nhưng nó vẫn có nhược điểm, chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ thôi, thính giác của anh sẽ nghe được dòng chảy sức mạnh của nó bắt đầu từ đâu.

Cô nghi hoặc, anh ta có quá tự tin hay không, trước mắt cách phá ảo giác còn chưa nghĩ ra.

Cô nhìn nhìn người đàn ông bên dưới, chỉ thấy hai má anh ta hơi ửng hồng. Cô sực nhớ ra mình đang đứng trên cành cây cao, còn mặc váy ngắn, lại nhớ đến lúc nãy anh ta nhìn mình khá lâu. Huhu, để cho con dơi khốn nạn đó nhìn hết cả rồi !!!

“Đồ háo sắc !” Cô đỏ mặt mắng, muốn nhảy qua cái lá anh ta đang ngồi nhưng lực chân không đủ, rơi xuống khoảng không phía dưới.

Ngay lập tức trước mắt trở nên tối đen, cô hoảng hốt mở mắt thật to, cơ thể vẫn đang rơi xuống.

Cô nhắm mắt, miệng la không ngừng. “Dơi đại ca ! Dơi đại ca ! Cứu tôi ! Anh muốn hút bao nhiêu máu tuỳ anh !! Anh thần thông quảng đại cứu tôi với !”

Vừa dứt lời, cô liền rơi vào một vòng tay ấm áp.

Mái tóc anh ta loà xoà, ánh mắt đầy phẫn nộ, lại có chút lo lắng, còn có…một chút yêu thương?

“Bé con, có sao không?” Anh ta dịu dàng nói, ôm cô vào lòng.

“Không…tôi không sao.” Cô bất ngờ trước hành động này của anh ta. Làm sao vậy? Bỗng dưng dịu dàng như thế?

Anh ôm cô rất chặt, khiến cô muốn nghẹt thở.

“Tôi nghĩ kĩ rồi, bé con, em không nên rời xa tôi.” Anh ta đáp xuống bên dưới. Mọi thứ lại hiện ra. Cây côi quái dị, bầu trời đen ngòm. Cô lặng lẽ nhìn anh, anh ta nói thế là có ý gì?

Anh cầm tay cô, đưa lên miệng hôn. Ánh mắt nồng đượm yêu thương. “Bé con, sau khi giết Tử Lâm, em hãy đi cùng tôi.”

“Tại sao?” Cô tròn xoe mắt hỏi anh, bộ dạng đáng yêu đến mức chỉ khiến đàn ông mê muội.

Anh vuốt tóc cô. Từng động tác nhu hoà đến khó tin.

“Tôi cưỡng không được. Tôi cần máu của em.” Nói đoạn anh cúi người vùi đầu vào hõm cổ của Thi Ngôn hít lấy hít để. “Còn có…tôi muốn cơ thể em”.

Trong đầu ong lên một tiếng, như bị ai đó điều khiển trái tim cô. Tại sao không? Người đàn ông này cũng không tồi. Anh ta có sức mạnh có thể bảo vệ cô không bị truy đuổi. Anh ta có thân hình rắn chắc, đứa trẻ có một nửa dòng máu của tộc Dơi sẽ càng thêm hoàn mỹ. Còn có…trái tim đó. Trái tim đang đập mạnh mẽ trong lồng ngực.

Cô nhìn anh, khẽ cười “Được.” Thuận theo vòng tay đang giơ ra, cô ôm lấy thắt lưng anh.

Mũi dao từ sau lưng cắm phập vào tim, máu theo khoé miệng người đàn ông chảy ra ngoài, anh ta kinh ngạc nhìn cô. Thi Ngôn chỉ cười, rút con dao ra, mân mê cán dao có biểu tượng tộc Dơi.

Ảo giác trước mắt như tan thành từng mảnh vỡ.

“Tử Lâm, ngươi sai rồi. Ảo giác của ngươi quá tệ. Thứ ta cần không phải trái tim của một người đàn ông.”

Mà là tự do.

“Thi Ngôn ! ! !”

Cô quay đầu, thấy anh ta từ trên cao đáp xuống. Dáng vẻ vẫn kiêu ngạo, nhìn con dao trong tay cô, anh ta cười.

“Còn tưởng em sẽ bị ảo giác lừa gạt, hoá ra em cũng cứng rắn.”

“Hừ, dựa vào chút lời ngon ngọt mà mơ tưởng phụ nữ sẽ theo sao, đàn ông các người cũng quá ngu ngốc.”

Cô nhanh chóng chém một nhát lên cổ anh. Anh lách mình tránh được, lại nhanh chóng đánh vào mu bàn tay của cô thật mạnh. Thi Ngôn đau đớn rên một tiếng, thả con dao ra, anh ta lại gọn gàng chụp được. Lúc cô định thần lại thì con dao đã kề ngay trên cổ. Ánh mắt anh ta thẫm lại, tóc che mất một bên mắt càng khiến anh ta đáng sợ. Anh ta nhíu mày.

“Dựa vào chút công phu mèo quào của em mà muốn giết tôi? Mơ tưởng !”

Cô thở phào một tiếng, lần này thì đúng là anh ta thật rồi. Nghĩ đến dáng vẻ anh ta ôm mình đầy yêu chiều lúc nãy, lại nhìn cái người ngạo mạn trước mặt, trong ánh mắt còn đang toả ra sát khí, con dao sắc lạnh vẫn còn kề ngay trên cổ, cô cảm thấy nực cười. Vừa nãy, khi bị ảo giác đánh lừa, trong một thoáng bản thân cô lại tin rằng người đàn ông này có chút tình cảm với mình. Nhưng điều này quá hoang đường. Thứ anh ta muốn, nếu có, thì chỉ là máu của cô.

Anh ta thu dao lại, toan cất vào bao, ngập ngừng một chút cuối cùng lại đưa cho Thi Ngôn. “Em cầm lấy đi, tự bảo vệ chính mình.” . Cô tiếp cái bao, trên thân còn vươn hơi ấm từ bàn tay anh, thế này rất chân thực. Cho dù anh ta toả ra sát khí, nhưng hành động này nói lên sự quan tâm của anh. Chân thực hơn rất nhiều với khi ảo giác kia ôm cô.

“Tôi tìm ra tâm của Tử Lâm rồi.” Anh vừa nói vừa tính ôm cô bay lên.

“Thật sao?” Cô kinh ngạc hô lên, thuận thế ôm cổ anh.

Anh vút lên cao. Đôi canh giang rộng, như vỗ nát màn đêm, xé gió phóng đi như vũ bão. “Nhờ em phá giải ảo ảnh, cuối cùng cũng tìm được nó.”

Cô nhìn cảnh vật đang không ngừng lùi về phía sau, anh đang sử dụng tốc độ nhanh nhất để tiến đến tâm của Tử Lâm. Cây cối xung quanh bắt đầu méo mó, biến dạng, Thi Ngôn chấn kinh “Tử Lâm đang thay đổi hình dạng!”

“Ừm.” Anh khẽ nhíu mày, con quái vật đang tập trung sức mạnh về phía hai người, nó đã thực sự chiến đấu rồi. Phải nhanh hơn nữa, đến khi nó dốc toàn lực tấn công, thì mọi cơ hội sẽ không còn.

Cây cối xung quanh mọc ra những vết sần nhỏ, các vết sần lớn dần lên, trở thành những gai nhọn, tua tủa bắn ra từ bốn phía. Nếu bị bắn trúng, cơ thể sẽ lỗ chỗ như tổ ong.

Cánh dơi của người đàn ông hoá thành khổng lồ, bao bọc hai người như một quả cầu, chặn lại đòn tấn công của gai nhọn. Đây là cách phòng thủ tốt nhất, nhưng không thể di chuyển, chỉ có thể đứng một chỗ phòng ngự.

Tấn công bằng gai nhọn không hiệu quả, Tử Lâm thu hồi gai từ các thân cây. Anh nhanh chóng thừa lúc Tử Lâm chuyển sang đòn tấn công khác, dồn toàn lực bay về phía trước.

Trước mặt xuất hiện vô số vật thể lao vun vút tới. Anh di chuyển người né tránh. Thi Ngôn nhìn kĩ mới thấy, đó là những chiếc lá to bản, cạnh sắc bén như lưỡi dao.

Thế lá chém tới như vũ bão, tốc độ nhanh mà dứt khoát, quyết dồn cả hai vào chỗ chết. Thi Ngôn nhìn anh vừa tránh né, vừa tiến tới, mặt chảy mồ hôi, tập trung cao độ. Cô dùng dao của anh đánh bật những chiếc lá ngoài rìa, để giảm áp lực cho anh tới mức tối thiểu, ít ra cô cũng tự bảo vệ bản thân để anh khỏi phân tâm. Hai người phối hợp với nhau di chuyển từ từ tới trung tâm khu rừng.

Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.

[Hết chương 2]

Cho mình comment đi ~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s